Luyên thuyên một chút về giáo dục trước khi viết tiểu luận vậy.
Sáng nay tui đi học. Cô giáo nhìn rất trẻ trung và đang giảng dạy tại một trường danh tiếng. Hy vọng tràn trề.
Tui hào hứng học hành được khoảng 2 tiếng vì cô giảng dạy khá nhiệt tình và cũng dễ hiểu. Sau đó tui làm bài tập, và băn khoăn suy nghĩ sao mà nó hao hao với bài học tài chính doanh nghiệp hôm qua? Mượn vở con bạn, hóa ra đúng thế thật. Thế là cứ lấy công thức hôm qua xài luôn vì bấm máy tính sẽ nhanh hơn. Sau đó, cô xuống ngó bài của bạn ngồi bên cạnh mình, và bảo là không nên xài công thức đó, phải vẽ ra giống như cô làm trên bảng kia nè. Cô thấy trong lớp có nhiều bạn có vẻ ngu ngơ ngờ nghệch nên giảng đi giảng lại 2 ba lần, và càng giảng càng nói thì tui càng buồn ngủ. Và cuối cùng, tui ngủ, suy nghĩ về việc tự kiếm sách về mà đọc vậy.
Mà thực ra tui khá dở trong việc lắng nghe người khác giảng giải cái gì đó, thích tự đọc sách tìm hiểu hơn. Đó là một nhược điểm bự đấy. Thành ra tui cứ làm bài theo những gì tui hiểu không à, kết cục là điểm cũng cao nhưng chưa bao giờ đạt đến sự hoàn hảo. Nên cũng có chút buồn với cách giảng dạy nước mình. Cùng một nội dung, 2 cô có 2 cách giảng giải, 2 phương pháp giải quyết khác nhau, và khi tui lấy phương pháp của cô A áp vào cô B, thì cô B không đồng ý và cho đó là khó khăn, yêu cầu làm lại theo cách cô. Chưa thử xài cách của cô B vào cô A được. Tui chỉ ước gì có 1 2 cuốn giáo trình cho mỗi môn, tui tự đọc tự hiểu rồi làm theo cách của tui thì sướng biết bao, thấm biết bao. Nghĩ đến cách học lành mạnh: tự đọc sách trước, xong lên cô nói lại sơ qua, quăng bài tập cho làm, rồi giải đáp thắc mắc, kể cũng phê lòi.
Hay tóm lại, tui sẽ tốn tiền kiếm giáo trình về học.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét