Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Mẹ

        Khi mệt mỏi nhất, con nghĩ về mẹ.
     Chi chán chường nhất, con nghĩ về mẹ.
     Con luôn ghi trong đầu rằng, cha mẹ đối với con sẽ quan trọng hơn cả chồng (nếu có) sau này. Mặc dù cách lý giải cho suy nghĩ này khi con nói với người khác rất... đểu: Chồng có thể thay đổi, nhưng cha mẹ thì không. Đối với con, con không quan tâm đến chữ gia đình, vì các gia đình luôn mắc xích với nhau, con là con của gia đình mình nhưng có thể sẽ là mẹ trong một gia đình nào đó trong tương lai. Con chỉ cần biết rằng, con có ba, mẹ, một người chị gái, và một người anh mất trước khi con chào đời.
     Mọi người nói con giống anh hai. Con cười, nhưng trong bụng thầm lẩm bẩm: "giống ai thì cũng từ bung mẹ chui ra mà". Cũng mẹ, cũng ba nuôi dạy con lớn. Hồi nhỏ, chắc con hay lảm nhảm mấy cụm từ vô nghĩa khi đang tập nói (chắc nói nhiều là bẩm sinh), giờ thỉnh thoảng mẹ vẫn chọc quê. 5 tuổi, mẹ dạy con học chữ, con học chậm, không bằng con người ta, chắc mẹ buồn. 6 tuổi, vào lớp 1, cô giáo cũng phê con hơi chậm, con ghim tới giờ luôn đấy. 7 tuổi, theo chị họ đi học đàn, không ngờ lại có năng khiếu, ba mẹ ráng cho con đi học. Rồi phải chuyển trường cũng để học nhạc, rồi kiểu con nít ghét nhau, về mách mẹ, thế nào là liếc xéo, thế nào là háy, quýt, điêu ngoa? Rồi học móc len, thêu, xếp giấy, mẹ còn giữ cái túi xấu xí con làm hồi lớp 5 đến giờ. Tuổi thơ của con được mẹ lưu giữ không sót thứ gì.
     Những năm tháng học cấp hai, khoảng lớp 7, lớp 8, con ở trạng thái ẩm ương, muốn nổi loạn. Cãi nhau với mẹ như cơm bữa, mẹ lại dạy văn, lý lẽ con không nói lại được. Bầu trời của con thu nhỏ lại, dường như chỉ có mẹ và con, mình con chống lại cả thế giới (là mẹ =)))) và vài nhân vật phụ như ba đại diện đem cơm vào phòng cho con ăn mỗi khi bỏ bữa, hay chị gọi điện về hỏi thăm. Nói thì xấu hổ, hồi đó còn cầm cả dao lam cứa vào tay, đương nhiên là sợ đau nên chỉ hơi rướm máu. Giờ nghĩ lại thấy sao con điên thế không biết, chả nhẽ điên bẩm sinh?
     Lớn hơn chút nữa, con từ từ vào khuôn phép trở lại, chỉ là con đi chơi bên ngoài mà giấu mẹ thôi. Con nghĩ đó là cách riêng để con lớn, nhưng không làm mẹ buồn khi con gái mẹ lại trốn học đi chơi đôi lần, la cà sau giờ học, hay cả uống rượu bia với bạn, hẹn hò (mà con biết chắc là mẹ không khoái những đối tượng đó nên không bao giờ tiết lộ). Cho đến khi ba mất. Đột ngột. Hụt hẫng. Đau đớn. Con nhớ giây phút người ta gọi điện báo tin ba tai nạn. Con nhớ con cắn răng khóc, còn mẹ thì ráo hoảnh, cứng rắn làm chủ mọi chuyện. Cho đến lúc quan tài đặt xuống đất, mẹ mới vỡ ra. Con và chị, hai đứa con gái, luôn bị xem nhẹ trong cái xã hội này, chỉ biết khóc theo. Mẹ ơi con tức lắm. Người ta cứ tặc lưỡi tỏ vẻ thương cảm: "Tội quá, nhà không có đứa con trai nào". Chắc vì đó mà giờ con giống con trai, mà phần nữa là mẹ luôn dạy con phải độc lập, cứng rắn, không dựa dẫm.
     Cảm ơn mẹ đã sinh ra con, đã cho con ăn học đủ đầy như ai, cho con học đàn để giờ thành nghề tay trái kiếm tiền nuôi thân mình. Cảm ơn mẹ luôn là chỗ cho con than thở đủ thứ trên trời dưới đất. Chỉ là, con chỉ mong mẹ đừng nói tội con, thương con mồ côi cha mỗi khi con gọi điện, con không kiềm chế được, rồi khóc một mình khi cách xa nhà 700 cây số nữa mẹ nhé.
     (Viết ra trong lúc chán nản, chây lười, muốn bỏ hết đi chơi xa mà không dám).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét